LTS: Quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho giời nhưng nhiều năm nay, vợ chồng bà Nguyễn Thị Mến ở thôn Đại Lãm (Tam Dị, Lục Nam, Bắc Giang) đã âm thầm làm một việc rất đỗi lạ lùng ấy là dựng nghĩa trang để an táng những hài nhi bị vứt bỏ.

Nghĩa trang hài nhi ấy nằm ở giữa đồng, trên thuở đất vốn là “bờ sôi ruộng mật” của gia đình.

Đi tìm xác cháu vì những chuyện chẳng lành

Câu chuyện này có nhiều tình tiết huyễn hoặc nhưng ở Đại Lãm nhiều người chứng kiến.

“Chuyện này đáng ra tôi cũng chẳng kể ra làm gì. Nhưng từ câu chuyện này tôi chỉ muốn nói những người đang có ý định nạo thì xin hãy nghĩ lại”, bà Mến mở đầu câu chuyện

Vợ chồng bà Mến từng tự tay chôn cất 6000 hài nhi.

Vợ chồng bà Mến từng tự tay chôn cất 6000 hài nhi.

 

Theo bà Mến, chuyện khó tin ấy xảy ra cách đây gần 2 năm, chừng tháng 10/2014.

Hôm ấy, vợ chồng bà đang nhổ hành ngoài ruộng thì bất chợt thấy một người đàn bà lạ mặt hớt hải tới tìm.

“Bác ơi, bác có phải là bác Mến hay chôn cất hài nhi không?”, vừa phăm phăm lội xuống ruộng hành người đàn bà ấy vừa sốt sắng hỏi.

“Vâng, tôi đây, có việc gì thế chị?”, bà Mến ngạc nhiên hỏi.

“Bác ơi, bác thương nhà em với, bác về nhà đi cho em thưa chuyện. Việc quan trọng lắm, bác thương nhà em với!”, người đàn bà ấy khẩn khoản.

Thấy thái độ của người khách lạ, biết là bà ta có việc trọng thật nên vợ chồng bà Mến thu dọn đồ đạc tất tả về.

Tới nhà, chưa kịp uống nước, người đàn bà đó đã nức nở kể nỗi khổ của mình. Theo đó, nhà bà ấy ở dưới Dốc Sàn, xã Phương Sơn cùng huyện. Cách đó chừng 3 năm, con dâu bà nhưng bởi hài nhi mang dị tật nên phải phá bỏ.

Ngày ấy, cô con dâu còn ít tuổi nên hồn nhiên, xong ca phẫu thuật là lê thân về chẳng thèm đoái hoài gì đến giọt máu vừa được bứt ra từ cơ thể mình.

Ít lâu sau thì cô con dâu ấy lại có tin mừng. Lần này là một bé trai khỏe mạnh. Thế nhưng, từ ngày có đứa cháu nội thì gia đình bà bỗng lâm vào cảnh lao đao. Người ốm kẻ đau liểng xiểng.

Đứa cháu nội khi mới sinh bụ bẫm là vậy nhưng càng lớn càng quặt quẹo, ở viện nhiều hơn ở nhà.

Thấy gia cảnh tự nhiên lâm vào cảnh khốn cùng, bà đã vô cùng hoang mang. Ở quê, cứ khi gia đình gặp vận hạn thì người ta lại nghĩ chuyện mồ mả nhà mình có vấn đề.

Người đàn bà này cũng nghĩ vậy nhưng bà ta cũng chỉ biết khấn vái tổ tiên phù hộ độ trì chứ chẳng biết xử lý thế nào.

“Mấy ngày nay em không ngủ được, cứ chợp mắt là mê man linh tinh thôi. Em mơ thấy cháu nhà em bác ạ. Đứa lớn mà con dâu em đã bỏ ấy. Nó nói nó muốn về nhà.

Em lên đây cũng là để xin với hai bác cho đón cháu về”, người đàn bà lạ mặt khẩn khoản.

 Bà Mến tích cóp hộp sữa để làm quan tài cho các hài nhi xấu số.

Bà Mến tích cóp hộp sữa để làm “quan tài” cho các hài nhi xấu số.

Tiếng gọi từ tình mẫu tử

Theo lời người đàn ấy thì bởi nghĩ con dâu đã “đối xử” tệ bạc với hài nhi bứt ra từ bụng mình khiến nhà có nhiều chuyện lao đao nên bà ta vội vàng tìm đến nơi con dâu mình tiến hành phá thai.

Từ cơ sở nạo phá thai ấy thì bà ta biết cháu mình được gia đình bà Mến đón về chôn cất.

Thấy người đàn bà đó nằng nặc đòi xin hài cốt cháu mình về vợ chồng bà Mến đã vô cùng sửng sốt. Thời điểm đó, nghĩa trang đã có vài nghìn hài nhi, biết đứa trẻ tội nghiệp đó nằm ở mộ nào.

Có tìm được mộ thì cũng chẳng biết hài nhi đó được mai táng ở vị trí nào bởi mỗi mộ có đến vài trăm sinh linh tội nghiệp. Hơn nữa, các hài nhi được bà an táng trong hộp sữa, chẳng đánh số hay ghi bất cứ ký hiệu gì.

Thấy bà Mến băn khoăn, người đàn bà ấy đã khẩn khoản: “Con dâu em nó biết con mình nằm mà. Bỏ thằng bé nó cũng xót và ân hận lắm. Hình như sợi dây mẫu tử đã mách cho con dâu em biết chỗ thằng bé nằm”.